Điện thoại yên lặng cả ngày, khiến bạn buồn.

Những câu nói quá tẻ nhạt, khiến bạn buồn.

Những việc làm vô tâm quá, bình thường quá, khiến bạn buồn.

Những ngày lặp đi lặp lại kiểu yêu là yêu thế thôi, cũng khiến bạn buồn.

Từ người bạn yêu.

Bạn mong mỏi vô cùng những tin nhắn hỏi thăm, nhắc nhở nhớ quên, nhắc nhở yêu thương từ người ấy. Nhưng vô vọng.

Bạn mong mỏi vô cùng những lời nói khiến bạn rung động thật sự, khiến bạn có thể tự nhiên cười tươi rạng rỡ. Nhưng vô vọng.

Bạn mong mỏi vô cùng những việc bất ngờ từ người ấy. Một bó hoa, một tấm thiệp, hay một món quà nhỏ xinh thôi… Nhưng vô vọng.

Bạn mong mỏi một cử chỉ ân cần, đắm đuối, thể hiện rằng người ấy có chút nào đó si mê bạn. Nhưng vô vọng.

Bạn mong có một ngày trong chuỗi lặp đi lặp lại được là một ngày đáng nhớ trong cuộc đời bạn, vì thấy mình được yêu, được hạnh phúc quá đi. Nhưng vô vọng.

Và khi bạn cố gắng thay đổi, để mong ngày đạt được những điều trên, nhưng không ai nhận ra cả, hay người duy nhất ấy không nhận ra. Bạn tuyệt vọng.

Bạn sẽ chỉ muốn nói với ai đó rằng: "Này anh, em thật sự khát yêu!".

Bạn biết rõ hơn ai hết rằng, mình sẽ trở thành trung tâm vũ trụ khi được quan tâm, yêu thương, chiều chuộng. Hoặc là, bạn sẽ được vênh mặt lên với cuộc đời, vì bạn đang được yêu.

Khi yêu phải một chàng trai, một người đàn ông không nhạy cảm, sống vô tâm. Bạn sẽ hiểu mình khát yêu đến nhường nào.

Thật sự tất cả những gì bạn mong mỏi là mỗi ngày đều được sống trong yêu thương thật sự. Người này nhớ đến người kia, rất tự nhiên mà thể hiện cho người ấy biết.

Rồi cố gắng làm tất cả mọi điều vì người ấy của mình.

Rồi để ý một chút thôi đến cảm nhận của người ấy của mình. Dễ mà.

Nhưng ấy là quá khó. Càng xem phim Hàn nhiều, càng nhìn thiên hạ khoe tình yêu của họ nhiều, bạn sẽ tự kỷ càng nhiều.

Biết làm thế nào để tìm được yêu cho chính mình đây. Ngoài việc yêu chính bản thân mình theo cách mà chỉ bạn biết, thì chẳng còn cách nào khác.

Đừng cố gắng thay đổi hành vi, quan điểm yêu đương của người ấy. Vì điều đó là không thể. Người xưa đã đúc rút, "Giang sơn khó đổi, bản tính khó dời". Bạn cũng đừng hi vọng, đừng tự tin, đừng huyễn hoặc bản thân rằng, mình và/hoặc là tình yêu của mình sẽ khiến người ấy có thể thay đổi. Có chăng là, cái sự giận dỗi, phân tích, mổ xẻ của bạn sẽ phát huy tác dụng trong vòng từ 12h đến 24h của mỗi ngày trong năm. Số lượng mỗi ngày cũng đúng bằng số ngày bạn vùng dậy đòi quyền được yêu. Nhưng không dám chắc rằng liều thuốc này có tác dụng được bao lâu, hay sẽ khiến nhiều lượt người bị "lờn" thuốc và đưa ra chỉ định cấm dùng. Nên lưu ý nhé!

Mệt quá, chả muốn viết nữa.

Tóm lại là, cùng nhau thú nhận đi. Tất cả chúng ta đều khát yêu, phải không?