Sự kiện tiêu biểu

EXO

Mạc Hồng Quân

Yoona SNSD

Bitches in Town

Angela Phương Trinh

1 2 3 4 5 6 7 8 9

 

Trang chủ

 

 

 

Có lẽ cả đời cậu cũng không bao giờ quên cái ngày đó. Ngày bố mẹ cậu đưa nhau đến một ngôi nhà rất lớn. Ngôi nhà phía trước có hàng cột màu đen sừng sững. Đứng nơi đây ai cũng cảm thấy mình trở nên nhỏ bé, khiếp sợ.

Trong nhà có một căn phòng rộng, đặt nhiều ghế, giống như rạp hát, nhưng không phải rạp hát vì không có sân khấu. Cuối phòng có bục cao ngang ngực, trên có đặt mấy cái ghế bành, tất cả đều sơn màu đen, một màu lạnh lùng khắc khổ.

Cậu nghe có tiếng chuông hét lên. Mấy người đàn ông lớn tuổi đi ra, họ trịnh trọng ngồi lên ghế. Người nào cũng mặc áo choàng màu đen, cổ áo có mảnh vải rủ trước ngực, bên vai có tua vải đen, đầu tua có dính chùm lông nhỏ trắng. Tất cả đều nghiêm nghị với giọng nói đanh thép, không biểu lộ chút tình cảm nào. Sau này lớn lên cậu mới biết đó chính là tòa án với phòng xử án cùng những ông quan tòa.

Người ta gọi bố mẹ đứng lên trước mấy người này. Họ hỏi, bố mẹ trả lời, Cuối cùng cái ông ngồi giữa đứng lên đọc một tờ giấy mà ông ta đã viết sẵn. Không biết ông nói gì mà kể từ giờ phút đó bố mẹ không trò chuyện, không ngồi cạnh, đi chung, không ăn chung và cuối cùng đêm đến cũng không nằm ngủ chung với nhau nữa.

Trước đây đâu có thế, bố mẹ luôn luôn vui cười và thân mật với bé, với nhau. Đêm nào cậu cũng nằm giữa, mẹ một bên, bố một bên. Cậu có thể xoay qua bên này ôm mẹ, quay qua bên kia gác bố… Bây giờ không có chuyện ấy nữa.

Đêm đầu tiên, chưa chuẩn bị nhà cửa, bố mẹ cậu còn ở chung phòng, hai người nằm hai giường riêng. Cậu  không muốn nằm với mẹ, sợ bố giận. Cậu cũng không dám nằm với bố, sợ mẹ buồn. Đêm đó cậu lấy cái khăn lông – thứ khăn tắm lớn – trải trên nền nhà ở chính giữa giường mẹ, giường bố. Đêm đầu tiên cậu cũng chẳng ngủ được, cậu để ý thấy hai người trằn trọc cả đêm, nhưng không ai hé miệng nói với ai câu nào.

Bố vào giường nằm rất khuya nhưng sáng dậy thật sớm tới bàn viết đọc sách. Mẹ cũng thế, thức khuya lại dậy sớm xuống bếp rửa nồi niêu. Cả hai người đều làm việc nhưng không tránh khỏi nỗi buồn. Cậu có hỏi tại sao gia đình cậu lại có nhiều thay đổi đến vậy, nhưng cả bố và mẹ lại trả lời cùng 1 câu: “Không có gì”.

Không có gì là thế nào? Có chứ, có gì to lớn lắm đã xảy ra trong ngôi nhà chỉ có ba người xưa nay vốn vui vẻ thuận hòa, yêu thương nhau hết lòng”, cậu thầm nghĩ.

Cho đến cái ngày cả hai người kéo nhau tới ngôi nhà lớn nghe lão già áo đen đọc tờ giấy gì đó cậu không hiểu, cậu chỉ nghe thấy 2 từ “ly dị” lặp đi lặp lại. Sau lần đó bố mẹ cậu trở về ai sống theo cách của mình, không chăm sóc nhau, cũng chẳng lo lắng cho cậu. Lần đó cậu hỏi cô giáo:

Ly dị nghĩa là gì hả cô?”. Và cô đã giải thích cho cậu rằng:

“Cái cầu nối hai bờ cho người qua lại. Ly dị là phá cái cầu đi. Hai bờ từ nay cách biệt, không qua lại với nhau”. Cậu lại hỏi:

“Xây lại cây cầu khác được không?”. Cô  giáo trả lời:

“Khó lắm!”

Từ đó nó luôn nung nấu trong đầu mình rằng nhất định phải xây lại cây cầu khác  cho bố mẹ.

Cậu biết bố mẹ còn giận nhau, làm cho họ gần nhau rất khó, song cậu biết bây giờ bố mẹ chỉ còn một mối lo chung ấy là cậu. Một hôm cậu kêu đau đầu, mẹ bảo lên giường nằm, rồi đưa nhiệt kế, cậu ngậm vào miệng. Một lúc sau cậu lấy nhiệt kế ra xem, chẳng đến vạch đỏ gì cả. Lúc sau mẹ vào phòng cậu nói khát nước, mẹ rót cho cậu cốc nước ấm. Chờ lúc mẹ đi ra, cậu nhúng nhiệt kế vào nước nóng, chờ nhiệt kế lên tới vạch đỏ, cậu lấy ra đưa cho mẹ. Mẹ xem, la lên hoảng hốt:

Trời ơi, sốt rồi, nóng quá, 39 độ”.

Bố nghe chạy vào, cả hai nhìn nhau lo lắng. Mẹ nói:

“Đem con đi bác sĩ, em chuẩn bị cho nó, anh lo xe”.

Bố nói:

Khoan đã, chờ cho nó viên thuốc giảm nhiệt”.

Cả mấy tháng nay bố mẹ không mở miệng nói với nhau lời nào. Đây là chiến công đầu tiên của cậu. Cậu nằm im, mắt lim dim trong bụng vui lắm vì họ đã trúng kế, nhưng cậu lại giả vờ mệt mỏi đau đớn. Mẹ ngồi bên nhìn cậu lo âu:

Môi nó khô quá, đỏ quá, sốt cao là phải!”

Bố đứng đầu giường nhìn cậu, nói:

Trông ngực con nhấp nhô thở gấp, chẳng cần đo cũng biết nó sốt cao. Coi chừng nóng quá nổi kinh phong”.

Bố mẹ lo nước đá đắp lên trán cho cậu. Cậu nằm nghe, cố cắn môi nín cười. Môi đỏ vì cậu vừa cắn môi, môi khô vì mấy ngày qua gió bấc thổi môi ai chẳng khô. Ngực nhấp nhô vì cậu bấm bụng cố nín cười. Cậu biết cả bố mẹ đều là người có học, tinh nhạy, lần này sở dĩ họ bị lừa chính là vì quá lo cho cậu. Cậu giả vờ đau đớn đưa bàn tay lên chới với. Mẹ vội nắm tay cậu, quì xuống cạnh cậu hỏi: 

“Con thấy trong người thế nào?”.

“Mệt lắm…”, cậu giả giọng thều thào. Cậu đưa bàn tay kia lên. Bố vội nắm lấy và cũng ngồi xuống cạnh cậu. Bây giờ trong tay cậu là hai bàn tay bố mẹ. Cậu bóp chặt hai bàn tay đã đan vào nhau, bật cười thành tiếng. Bố mẹ dứt tay lại. Cậu hét lên:

Cầu đã xây xong, nối nhịp. Cấm phá!”

Bố mẹ cậu giật nảy mình:

Thế ra con chẳng đau ốm gì cả hay sao?”

Cậu giả vờ rên rỉ:

Sao lại không đau? Đau lắm chớ. Bố mẹ giận nhau như thế làm sao con không đau được”.

Và sau này cậu lớn lên trở thành một kiến trúc sư tài ba, thiết kế rất nhiều công trình tuyệt đẹp, nhưng với cậu thì cây cầu đó là chiến tích lớn nhất, là thiết kế đẹp nhất của cuộc đời cậu.