Có người phí hoài cả một quãng đời son trẻ mà buông hoài vẫn không dứt được ngày cũ, đến nỗi các khớp tay đã đơ hết cảm giác nhưng vẫn còn nắm chặt lấy toàn những trống không. Nhưng cũng có người, chỉ một sáng tỉnh dậy, thấy lòng hết yêu là hết yêu, nhẹ hơn cả gió thu vờn lá trên mặt đường xao xác. Bởi với họ, buông tay chẳng qua chỉ là chuyện cầm lên được thì đặt xuống được, đến cả con tim một phút còn thay nhịp đập mấy chục lần thì huống hồ phải bận lòng đến cử động bàn tay níu-giữ-nắm-buông.

" Tôi tập cách đối diện với những nỗi buồn một cách bình thản

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn nếu ta đừng quá mong đợi điều gì

Yêu thương cũng vậy

Để nó nằm ở nơi sâu trái tim

Để nhắc nhở rằng cuộc đời có một ai đó để yêu là đủ lắm rồi…

Đừng bao giờ hoài phí nước mắt của mình cho những người không xứng đáng

Với họ, đó chỉ là giọt nước vô tri, thậm chí có khi họ còn chẳng dành thời gian để đoái hoài đến nó

Trong lúc em đang vật vã với muôn vàn nỗi đau

Thì những kẻ vô tâm vẫn đang vui vẻ"…

Đời vốn vậy, bạc bẽo và đầy những trái đắng. Bạn không thể trưởng thành chỉ với những hành trang vốn có mà cha mẹ ban tặng. Hãy tự mình bỏ vào túi mình chút mạnh mẽ để dám yêu là dám bỏ, chút quyết đoán để dám nắm là dám buông, chút vô tình để dám nhớ là dám quên, chút lý trí để nhận ra đâu là cát sỏi đâu là hoa hồng trên con đường tiến về tương lai và chút ngạo đời để bước qua quá khứ đau thương mà đi về phía trước.

Sống hãy bước đi nhưng hãy dừng lại khi bạn cảm thấy mệt, dựa lưng vào chốn yêu thương, mang quạt niềm tin ra tiếp sức, uống chút nước hạnh phúc, ăn miếng bánh nụ cười, giũ sạch bụi bẩn mang tên thất vọng và buồn khổ để có thể vững bước hơn.

Sống hãy yêu nhưng hãy dừng – yêu khi nhận thấy trái tim lệch nhịp. Không phải tất cả những người bạn gặp đều dành cho bạn nên đừng vội xem họ là cả cuộc sống của mình bởi nếu họ bước đi, họ sẽ mang cả thế giới của bạn đi mất đấy.

Đời có bao lâu đâu mà hững hờ, mà ngu dại, mà dành cho buồn khổ. Dừng lại một chút mặc cho thời gian chạy, dừng lại một chút mặc cho người ta yêu, dừng lại một chút kệ cho quá khứ cào xé và dừng lại một chút để ta biết ta cần gì và ta cần ai trong cuộc đời này. Đôi khi dừng cũng là một cách bước đi khôn ngoan.

Đường đời tấp nập, xô đẩy, bon chen khiến đôi lúc bạn cảm thấy mệt mỏi, muốn trốn chạy hoặc buông xui. Và những lúc như vậy tôi chỉ muốn khuyên bạn rằng: ” hãy cho mình chút thời gian, bước ra ngoài và nhìn cuộc đời như 1 khán giả.”