Ngày anh đưa chị về ra mắt, mẹ anh không lấy làm hài lòng vì trong mắt bà con bà là nhất, nên vợ anh phải đẹp như hoa hậu, người mẫu thì mới xứng đôi vừa lứa. Còn chị, chị nhìn duyên, xinh gái nhưng không đẹp nổi bật, chị cũng không cao.
Anh cao 1m75 trong khi chị chưa được 1m6, nhưng vì tình yêu anh vẫn quyết tâm lấy chị bằng được. Nhà anh được mỗi anh là con trai, nên mẹ anh lúc nào cũng sợ phải san sẻ yêu thương với người khác. Thấy anh yêu thương quan tâm chị thì bà khịa khoáy tỏ ra khó chịu, bóng gió này nọ. Nhiều hôm chị nói nhẹ với anh hay mình ra ở riêng, anh gạt phăng ý định đó vì nhà anh rộng, chỉ có mỗi bố mẹ nên vợ chồng phải ở lại phụng dưỡng ông bà.

Anh luôn động viên chị hãy cố gắng: “Tính mẹ thế em chấp làm gì”. Chị chỉ biết câm lặng và tự nhủ thôi thì cố gắng. Chị yêu thương chăm lo cho gia đình chồng, tranh thủ hết mọi thời gian để làm việc nhà nhưng mẹ chồng chị vẫn chẳng thể nào ưng ý.
Nhiều khi chị mệt mỏi lắm, ngày chị sinh cháu trai bà mừng ra mặt, nhưng bà chỉ vui mừng và yêu thương cháu trai thôi còn con dâu thì với bà vẫn như… người dưng.
Chị buồn tủi, nhưng không dám cho bố mẹ biết. Sinh con được mấy hôm chị đã cố gắng lết người dậy giặt đồ, làm việc vặt trong nhà. Vì chị không làm mẹ chồng cũng đâu có làm, bà hết ngồi xem ti vi, rồi đi buôn dưa lê bán dưa chuột với hàng xóm, thỉnh thoảng chạy lên ngó cháu tý rồi lại thôi.
Chị mệt mỏi chăm con, thân hình sau khi sinh cũng chẳng còn đẹp như trước, da rạn nứt. Soi gương chị không nhận ra mình là ai nữa, vẻ đẹp ngày nào nay còn đâu. Còn chồng chị thì ngày một đẹp ra, phong độ và lịch lãm, anh đi sớm về muộn vì lý do công việc bận rộn.

Sưu tầm. http://chothuexe.pro.vn