Em đã nghe ai nói rằng :"Nếu bạn yêu một cô gái tổn thương, hãy yêu cô ấy hơn chính bản thân mình". Anh có nhận ra em là cô gái ấy không? Em từng khóc vì một người em dành trọn tình cảm của mình, từng yêu ai đó bằng một tình yêu trong sáng, tình đầu ngọt ngào đến những phút giây cuối cùng.Và khi bắt đầu với ai đó, em lại thấy sợ.E sợ anh bỏ rơi, một ngày tría tim anh lang thang đâu đó và em chẳng tìm đến em. E sợ một bàn tay nắm em rồi buông ra không một lời giải thích. E sợ những lời yêu thương và những thói quen cứ mất dần mất dần trong hư vô. E sợ trái tim mình chẳng thể chịu thêm một nỗi đau nào nữa. Anh có đủ tình yêu để che chở cho trái tim yếu đuối đó không? A có đủ niềm tin để yêu em đến khi em sẵn sàng để buông tay chứ không phải là anh hay không? Anh sẵn sàng dắt tay em đi qua những giông tố của cuộc đời mà chắc rằng không bao giờ mệt mỏi gay bỏ cuộc vì sợ hãi không? Anh có dũng cảm để chấp nhận con người thật của em tệ hơn nhiều cái lớp vỏ hào nhoáng, em đã tạo ra hay không? Và anh…có đủ can đảm để trể thành người khổ nhất thế gian hay không??.

Hãy cứ thế này thôi anh nhé, chẳng cần phải yêu đâu, hay đau khổ làm gì, chẳng cần anh gật đầu hay một tiếng:"Ừ, anh chấp nhận tất cả".Chẳng cần gì cả, chỉ cần anh luôn ở bên em thế này thôi. Chúng ta sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian này phải không anh.