Điều kỳ diệu nhất trên thế giới này vốn dĩ không phải tình yêu mà chính là duyên số. Tình yêu như cơ hội còn duyên số là định mệnh. Ta có thể bỏ qua cơ hội. Nhưng khó lòng mà thay đổi được định mệnh… Đừng tưởng rằng tình yêu mới là hạnh phúc, thật ra định mệnh mới làm nên hạnh phúc. Thế gian rộng lớn như vậy rồi sẽ xuất hiện một người, mà khi ở cạnh anh ta, em có thể nhận ra bản thân mình có cả thế giới. Đó phải chăng là "định mệnh", là hạnh phúc em ao ước và chạy đi tìm kiếm khắp nơi?

Làm gì có hạnh phúc nào đứng yên một chỗ để chờ khi chúng ta mệt mỏi mới cần đến, cũng làm gì có người nào đủ kiên nhẫn mãi đợi một chỗ chờ chúng ta trở về? Mọi thứ quý giá mặc dù đôi khi rất giản đơn, nhưng bởi vì đã từng không trân trọng, không nắm giữ nên lúc nhận ra được thì đã trót đánh mất cơ hội có nó mất rồi! Không phải mọi thứ vô cớ đều đến với ta, hạnh phúc mỉm cười khi ta biết nâng niu và nắm bắt nó, biến nó trở thành điều kì diệu của cuộc đời…

Những sai lầm khiến chúng ta nhận ra, giữa cuộc đời dài rộng, chỉ một cái chớp mắt buông tay cũng có thể là sự vĩnh biệt hoàn toàn, chỉ một lần không cố gắng mà đã từ bỏ, chính là từ chối hoàn toàn cơ hội để cảm nhận được hạnh phúc. Chỉ một lần vô tình không tin tưởng nhau, chỉ một phút hững hờ buông lơi cũng đủ để mất nhau hết cuộc đời. Chỉ một chút lạnh lùng vô tâm cũng đủ để đánh mất cơ hội là hạnh phúc của nhau suốt đời.

Nếu biết hạnh phúc khó tìm đến thế thì tại sao không giữ nhau thật chặt? Tại sao không yêu thương nhiều hơn? Tại sao không dẹp bỏ một chút tự cao để khiến người mình yêu cảm thấy được trân trọng, để hiện tại đừng chóng trôi qua. Tại sao phải chấp nhận buông tay khi cả hai đều đau khổ, chia tay rồi vẫn còn quan tâm lo lắng cho nhau thì thử hỏi chia tay để làm gì? Cái gì có thể tha thứ được thì hay mở lòng một chút, cái gì có thể bỏ qua được thì đừng chần chừ gì. Bởi chúng ta vốn dĩ chẳng thể điều khiển tất cả mọi thứ nhưng chúng ta có quyền quyết định cuộc đời của chúng ta cần ai, giữ ai và chọn ai.

Hạnh phúc thực ra vẫn chỉ là một điều gì đó mơ hồ tựa như cảm giác, không thể chạm vào, cũng không thể nhìn thấy hay nghe được âm thanh của nó. Nhưng không phải ai cũng đều muốn theo đuổi hạnh phúc và đều muốn mình được hạnh phúc đó sao?

Đừng chờ đợi để rồi bỏ lỡ, bởi vì những thứ đã qua đi rồi, có tiếc hận cũng chẳng thể lấy lại được…Thay vì chờ đợi thì sao ta không tự tạo hạnh phúc cho riêng mình. Chẳng phải cái gì tự mình làm ra cũng lâu bền và đặc biệt hơn tất cả sao? Đã là hạnh phúc thì đừng "để dành" cũng đừng trông mong chờ đợi. Hãy để mình có cơ hội được yêu thương, được hạnh phúc đi nào các cô gái của tôi.