Em nghĩ rằng anh sẽ hận em, nghĩ rằng anh sẽ gục ngã vì những điều em làm với anh ư?. Cuộc đời này chỉ là một chuyến xe hà cớ gì ta phải hận, hà cớ gì ta cứ phải đau trong khi người gây ra nỗi đau cho ta thì đang hạnh phúc ở một trạm xe trước đó.

 Anh đã xóa tên em trong danh bạ điện thoại, xóa tên em ra khỏi Friendslist, xóa hết mọi thứ liên quan đến em ra khỏi cuộc sống của anh nhưng có một thứ anh sẽ không bao giờ xóa được đó là “Kí ức”.  Kí ức của những kỉ niệm về nhau, tiềm thức của gia đình và bạn bè chúng ta rằng chúng ta đã từng là một đôi của nhau. Có thể ngày hôm nay đây anh vẫn khóc vì em, khóc vì một tình yêu đã mất, có thể trên những hành trình tiếp theo trong chuyến xe cuộc đời sẽ có những phút giây buồn vui, thành công hay thất bại mà anh nhớ đến em nhưng nỗi nhớ đó không phải dành cho em, nó dành cho quá khứ, dành cho những gì đã qua mà anh vẫn còn nâng niu và trân trọng.

 Anh vẫn sống tốt, vẫn ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc, tập thể dục hàng ngày, chẳng có gì thay đổi trong cuộc sống… Có chăng chỉ là thiếu 1 người bên cạnh, quan tâm và coi anh là 1 người quan trọng… Có chăng chỉ là cảm giác cô đơn, chỉ là nỗi nhớ…

 Nếu như em đã tìm thấy 1 người bên cạnh, nếu như vị trí đã từng là của anh trong lòng em đã là của người khác thì anh chúc em hạnh phúc! Dù trong lòng anh…

 Cuối cùng hôm nay anh đã hiểu, không còn trách móc, đau khổ hay buồn phiền…. Xin lỗi vì thời gian qua anh chẳng hiểu em dù chỉ 1 chút… Anh chỉ biết nói ANH YÊU EM mà không biết em cần gì và muốn gì… Cuối cùng em vẫn là em….