21 tuổi …đôi lúc thấy mình thật già dặn chỉ muốn ngồi nghiêm trang ,uống trà buôn dưa chuyện thế sự ,để rồi nhiều lúc ngồi một mình nghĩ về cuộc đời, về con người ,về lẽ sống ,về tương lai..nhưng đôi khi lại rất trẻ con,chỉ muốn trở về nếp vào trong lòng mẹ muốn trở về những tháng năm trẻ thơ,nhảy lò cò, đồ hàng ,chơi ô ăn quan ,chẳng phải suy nghĩ gì ,nhớ mỗi khi mẹ đánh đau khác xòa rồi được dỗ dành nín luôn.. chẳng suy nhĩ gì lo âu..

21 tuổi cai tuổi mà người ta thích đi ra ngoài,xông pha,lăn lội vơi đời để thất bại ,để thành công.để làm quen với mọi thứ trong cuộc sống mới-một cuộc sống độc lập trưởng thành hơn, để sông có ích hơn.Nhưng đôi khi đôi chân mỏi mệt,cẩm thay buồn phiền vì cuộ sống,21 tuổi chỉ muốn buông xuôi tất cả, chỉ muốn quên minh đi chìm vào góc khuất trong tiếng nhạc sầu nắng về bản nhạc buồn, hay lang thang tường góc phố hẻm hà nội để nhìn lại cuộc sống ,để nhìn lại buồn phiền, xóa đi nhung  mệt mỏi ,….

21 tuổi có lúc dành hết tâm trí ,tài năng,phát huy mọi suy nghĩ,dám nghĩ dám làm,đem mọi lòng nhiệt huyết tuổi trẻ,đem mọi sức lực của thanh niên để học tập ,để làm việc,để dành cho những đam mẹ cuẩ mình cháy mãi ,nhưng có khi lại chảy bửa,lười biếng, chỉ muốn ngồi một chỗ,ôm lap tóp cr ngày để thời gian trôi đi vô nghĩa….

tôi  với tuổi 21 có vui đày có buồn đầy,,có khóc có cuwoif nhiều.Có những lúc hạnh phúc về những gì mình đạt được mình có…có khi lại hối tiếc gê gớm thấy xấu hổ vì sao mình kém cỏi

nhưng vì sao tôi và 21 tuổi vẫn tự tin chào đón cuộc sống này và tôi muốn nghic đơn giản đi để thấy cuộc sống này tuwoi hơn vui hơn..