Có thể với anh phụ nữ nhún nhường gọi là lạt mềm buộc chặt

Nhưng với em tình chẳng thiêng liêng khi một nửa thiệt thòi

Có thể với anh phụ nữ lặng im là không hề hay biết

Nhưng với em có cái gọi là tha thứ một cách âm thầm

Có thể với anh sự ra đi là dằng dỗi và đợi chờ nài nỉ

Nhưng với em lỗi chẳng có lắm để mà xin

Có thể với anh phụ nữ cần một gia đình

Nhưng với em tình mới là tất cả

Phụ nữ muôn đời vẫn dịu dàng đi cùng đanh đá

Có nét kiêu kỳ pha lẫn dễ thương

Là bạch tuyết cũng là phù thủy tai ương

Em không đắm chìm trong tình cảm yêu đương

Mà nhầm lẫn giữa điều em cần hay em muốn

Thiên đường nơi đâu muôn người tìm kiếm?

Thiên đường với em ngự ở tim mình

Đừng nghĩ suy như những kẻ tầm thường

Tình yêu không hy sinh từ một phía

Khi biết yêu là phải biết sẻ chia

Tình dang dở đừng trách đời giả dối

Với em tình luôn hoa tràn ngấp lối

Dẫn bước em đi tới thiên đường

Này anh hỡi tình chỉ đẹp khi lòng anh đẹp

Anh đã rõ chưa?

Juli