Tìm ý tưởng, kinh nghiệm, khuyến mãi đặt dịch vụ cưới giá tốt nhất cho đám cưới trong mơ của bạn

Tặng cậu một góc tim

08:33, 05/05/2016 bởi: Nguyễn Thương
 0 bình luận  0 love

Đừng quên tớ nhé! Không nhất thiết phải thích, hoặc yêu tớ, chỉ cần không quên tớ thôi. Dành một góc nhỏ bé trong trái tim bé nhỏ của cậu, thỉnh thoảng nhớ đến tớ là đủ rồi.

Tớ

Hồi đó mẹ hay sai tớ đi mua cái nọ cái kia, toàn đồ lặt vặt nên tớ cũng chẳng nhớ là gì. Tớ thường cố tình chọn đường vòng để ngang qua nhà cậu, chỉ lướt qua nhìn cậu một cái rồi lại đi. Có thế thôi mà vui lắm cậu ạ! Lớn lên tớ mới biết gọi tên cảm giác đó là “thích”. Hóa ra tớ thích cậu đã lâu đến thế. Thích cách cậu cười, thích cách cậu nói chuyện, thích cả dáng vẻ ngây ngô khi cậu đợi tớ bên khung cửa sổ tầng hai, nhìn xuống dưới và gọi lớn tên ai. Nói chung cái gì thuộc về cậu, tớ đều thích hết.
Đường vòng xa lắm, đến nỗi mỗi khi về được nhà toàn thân tớ đã ướt đẫm mồ hôi. Mẹ hỏi đi đâu mà lâu thế. Tớ ngượng ngập trao túi đồ trên tay cho mẹ, lặng im không biết nói gì. Mẹ cúi đầu thật sâu như muốn giấu đi nụ cười tủm tỉm, nhẹ nhàng xoa đầu tớ:
– Tiền thừa con cứ giữ, để dành lần sau mua kẹo mút cho Kem!

Hai má chợt nóng bừng, tớ ấp úng thanh minh:

– Không phải do Kem! Con sợ con Milu nên mới đi đường vòng.

Đó không hoàn toàn là lời nói dối, vì thực sự tớ rất sợ con Milu. Lần trước nếu không phải có cậu đi cùng, tớ chẳng đời nào dám bén mảng đến gần con đường tắt đó – con đường dẫn đến tiệm tạp hóa duy nhất trong thị trấn. Tớ thật không hiểu mình đã đắc tội gì với nó mà lần nào đi qua nó cùng xồ ra đuổi tớ thừa sống thiếu chết. Tớ sợ hãi phát khóc, cậu vẫn ôm bụng cười được, thậm chí còn ngồi xuống vuốt ve con Milu nhằm chứng mình cho tớ thấy nó rất “hiền”. Con chó đáng ghét nằm bên cánh cửa cót két, đôi mắt lim dim khi bàn tay cậu gãi lên bộ lông đen óng mượt. Tớ sợ nó ngay cả trong những giấc mơ, và từ đó tớ bắt đầu đi đường vòng.

Tất nhiên, con Milu chỉ là lý do phụ thôi.

Trung Thu năm đó cậu rủ tớ đi rước đèn quanh thị trấn. Tớ nhận lời với điều kiện khi đến đoạn đường tắt nơi con Milu “canh giữ”, cậu phải… bảo vệ tớ. Cậu gật nhẹ một cái, bối rối chạy thẳng về nhà. Mẹ nghe kể liền tặng tớ một cái cốc đầu đau điếng: “Con phải bảo vệ Kem mới đúng chứ!”. Nhưng sau đó cũng chính mẹ phạt tớ không được đi chơi Trung Thu, vì tớ có lỡ mải đá bóng với đám con trai nên quên làm bài tập. Một mình ngồi trong phòng nghe đoàn múa lân khua chiêng gõ trống dưới đường, lòng tớ rạo rực như có lửa đốt. Mười hai giờ đêm, khi không còn chiếc đèn ông sao nào sáng nữa, tớ trốn mẹ chạy sang nhà cậu. Thật bất ngờ vì cậu vẫn đợi tớ bên khung cửa sổ tầng hai. Tớ ngửa mặt lên, mơ hồ trong thấy ánh trăng chiếu lên hai làn nước lấp lánh. Hình như cậu đang khóc, khóc vì tớ không đến ư?

– Kem! Tớ xin lỗi nhé! Lần sau…

“Rầm!”

Cậu đóng sầm cửa sổ, bỏ lại tớ trơ trọi dưới ánh trăng mờ. Và cậu giận tớ lâu thật lâu, lâu đến mức tớ nghĩ chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Tớ vẫn thường xuyên nghĩ đến cậu, tưởng tượng ra mái đầu nhỏ bé nghiêng nghiêng trong đêm tối, đôi mắt xa xăm nhìn về phía cuối con đường chờ đợi một người. Tớ từng hỏi cậu người đó là ai, hỏi mãi cậu mới chịu mở lòng…

– Là mẹ tớ!

– Mẹ cậu?

– Ừ! Mẹ bỏ đi khi tớ còn nhỏ. Mẹ hứa nhất định sẽ trở về, nhưng…

Có thứ gì đó nghèn nghẹn ở cổ họng giữ cậu lại thì phải. Tớ chưa bao giờ nghe cậu nhắc đến mẹ, chỉ biết ba cậu mất sớm, còn cậu luôn ở cùng bà. Thì ra “mẹ” là lý do cậu luôn thẫn thờ một mình bên khung cửa sổ, là vết thương cậu không bao giờ muốn chạm tới. Cảm giác đợi một người nhưng đợi hoài không được, chắc hẳn phải khủng khiếp lắm. Thế mà hôm đó tớ đã bắt cậu đợi…

Tớ không trách cậu, ngược lại tìm mọi cách làm hòa. Tớ biết cậu khoái ăn kẹo mút nên ngày nào cũng chạy đến tiệm tạp hóa mua một chiếc, đúng vị cam cậu thích nhất, sau đó lặng lẽ đặt trước hiên nhà. Mười ngày trôi qua, tớ tiêu sạch số tiền dành giụm suốt mấy tháng trời. Kẹo cậu cũng đã ăn rồi, sao còn chưa chịu tha thứ cho tớ?

– Kem! Cậu là đồ nhỏ mọn.

– Ừ nhỏ mọn thì đừng chơi với tớ nữa.

– Nhưng tớ… chỉ thích chơi với cậu thôi!

Cái vẻ ương bướng bất cần thoáng qua trên mặt cậu, vô tình khiến tớ nghĩ rằng cậu thực sự không muốn chơi với tớ nữa. Tớ buồn lắm, cả ngày hôm đó tớ ngồi lì trong phòng chẳng thiết đi đâu, thậm chí còn tỏ ra gắt gỏng khi đám con trai qua rủ đi đá bóng. Nói cho cùng cũng tại chúng nó cậu mới giận tớ. Lại thêm cả mẹ tớ nữa, lúc nào cũng sai tớ đi tiệm tạp hóa mua đồ.

– Con không đi đâu!

– Ơ! Tiền thừa mua kẹo mút cho Kem, con không thích à?

Thích thì thích, nhưng e rằng chỉ hoài công vô ích. Tớ phụng phịu đáp:

– Kem ghét con rồi!

Thật lòng tớ rất sợ cậu sẽ ghét tớ, luôn luôn sợ. Lúc bé đã sợ, khi trưởng thành càng sợ hơn. Nỗi sợ hãi trong tớ giống như một con đường, rẽ ngược rẽ xuôi đều dẫn về phía cậu. Nhưng tớ biết Kem tốt bụng lắm, chỉ vu vơ trẻ con thế thôi, không đành lòng bỏ tớ lủi thủi một mình mãi đâu. Niềm tin đó càng được củng cố khi cậu đến tìm tớ vào một buổi chiều nọ. Con gái lạ lắm, khi người ta nhượng bộ thì giả vờ lạnh nhạt, để rồi vào một ngày khờ dại bỗng dưng xuất hiện trước mặt tớ với nụ cười trong veo tựa nắng mai.

– Kem sắp hết giận rồi, chỉ còn một ít thôi.

– Một ít?

– Ừ.

– Kem sẽ tha thứ cho cậu với một điều kiện…

– Điều kiện gì?

– Cậu phải chạm vào người con Milu.

Chạm vào người con chó đen đó ư? Không! Không đời nào! Ngay cả việc đến gần nó thôi đã là một thử thách hoàn-toàn-nằm-ngoài-khả-năng của tớ. Sao cậu nỡ… Cậu thấy không, mới nghe thấy hai chữ “Milu” thôi chân tớ đã muốn co lên chạy rồi, nhưng chẳng hiểu sao lần này không thể nhấc lên nổi. Phải chăng vẻ háo hức chờ mong ánh lên từ đôi mắt cậu đã giữ nó lại? Tớ không rõ nữa, chỉ biết ngày hôm đó con Milu ngoan lắm, nằm yên mặc cho tớ vuốt ve. Tớ cũng nhân cơ hội tặng nó mấy cái… véo tai, coi như đền bù những lần bị biến thành mục tiêu bất đắc dĩ. Nhưng mãi về sau tớ vẫn thắc mắc: “Sao con Milu bỗng trở nên hiền lành đột xuất thế?”, và phải đến một ngày xa rất xa trong tương lai, khi dõi theo bóng lưng cậu khuất dần về phía cuối con đường, tớ mới chợt ngộ ra: Có lẽ ai, hoặc con gì, khi ở gần cậu đều học được cách phá vỡ nguyên tắc của mình, cậu nhỉ?

Cậu

Giờ cậu đang ở đâu, liệu có thể nghe và trả lời những thắc mắc trong lòng tớ? Tất cả là thật hay là mơ, khi tớ cứ ngỡ mình vẫn là cậu bé năm nào, nằm thật ngoan và ngủ khì trong vòng tay mẹ. Để sớm mai thức giấc, thấy cậu xuất hiện trước mặt tớ dưới dáng hình một thiếu nữ. Xinh đẹp, rạng ngời hệt như đóa hướng dương nở bung ngày nắng. Con Milu đã già lắm, bốn chân run run chẳng còn sức đuổi theo tớ như trước kia. Tiệm tạp hóa cùng mấy ngôi nhà xung quanh bị dỡ bỏ, giờ chỉ còn là bãi đất trống cỏ mọc um tùm. Mái đầu mẹ tớ cũng bắt đầu điểm những sợi thời gian bạc trắng, đổi lại cho ai lớn khôn khờ dại từng ngày. Còn chúng ta…

Lên cấp hai, chúng ta học chung trường, chung lớp, chỉ còn thiếu mỗi “chung bàn”. Tớ và cậu vì vậy có cơ hội gặp mặt thường xuyên hơn. Có đôi lần vào những chiều lộng gió, tựa lưng ghế đá lặng lẽ ngồi bên nhau, cậu vu vơ hỏi tớ: “Chúng ta gặp nhau lần đầu vào mùa nào nhỉ?”. Lúc đó tớ chỉ muốn xiết chặt bàn tay cậu và nói rằng: “Mùa nào cũng được, chỉ cần cậu ở đó!”, nhưng gom góp nhặt nhạnh mãi vẫn chưa thành đủ đầy hai chữ “can đảm”. Hình như sâu bên trong tớ, có một thứ mơ hồ đang lớn dần qua năm dài tháng rộng, không biết nên gọi tên là gì.

– Kìa! Là mùa nào hả Nguyên?

Tớ khẽ cười, chịu thua cái tính kiên trì đến cố chấp của cậu. Để xem nào…

Mùa xuân? Khi đám cỏ úa trong thị trấn uống no nê nước và trở lại xanh tươi. Cậu thơ thẩn chơi đùa với con Milu trước cửa nhà tớ. Không phải!

Mùa hạ? Lúc nắng hanh hao trượt dài trên mái ngói vào một chiều vô định. Cậu đến tiệm tạp hóa mua kẹo mút và bắt gặp ánh nhìn lạ lẫm nơi tớ. Không đúng!

Mùa thu thì sao? Mùa thu trong veo như đôi mắt cậu, mải hướng về phía con đường vắng mà quên mất tớ luôn dõi theo cậu từ một bờ tường góc xa xa. Thật là mùa thu không?

Hoặc là mùa đông? Khi cậu vụng về lau đi vệt mưa phùn ướt ướt trên gò má ửng hồng, thở ra làn khói mỏng manh và lấy làm thích thú. Tớ không chắc đâu!

Chúng ta đã cùng nhau đi qua biết bao mùa xuân hạ thu đông, bản thân tớ cũng không nhớ nữa. Tớ chỉ nhớ ánh mắt đượm màu buồn của cậu mỗi khi nhắc đến mẹ, nhớ dáng vẻ đơn độc khi cậu ngồi bên khung cửa sổ tầng hai. Nhiều lúc ước ao mình sở hữu năng lực đặc biệt nào đó, tớ sẽ xóa sạch những ký ức không vui trong cậu, thay vào đó bằng nụ cười và những gam màu tươi sáng. Nhưng không, tớ chỉ là một người bình thường, chẳng giúp gì được cho cậu ngoài việc ngày hai bận chở cậu tới trường, rồi lại đưa cậu về.

Tớ thích cảm giác khi cậu ngồi sau yên xe, lặng thinh khẽ níu vạt áo tớ. Êm đềm từng vòng thời gian quay đều, tớ chỉ mong con đường này dài bất tận, để sau này tớ khỏi phải tiếc nuối vì đã ở bên cậu chẳng đủ lâu. Lớn lên cậu không thích ăn kẹo mút nữa, chuyển sang thích kem. Ừ thì Kem thích ăn kem, nghe cũng hợp lý! Thế là chiều nào tớ cũng rẽ qua quán kem trước cổng trường, vẫn luôn chọn vị cam cậu thích nhất.

– Nè! – Tớ đưa cậu que kem mát lạnh.

Cậu đón lấy, không nói một lời. Tớ ngó nghiêng hồi lâu mới dám hỏi:

– Trông Kem buồn thế. Có chuyện gì à?

Cậu gật đầu rất nhẹ, cắn vội một miếng kem như muốn ngăn nước mắt tuôn trào. Tớ không định hỏi tiếp, vì luôn sợ khi nhìn thấy cậu khóc. Nhưng tớ không hỏi không có nghĩa cậu sẽ không nói. Thực sự tớ rất vui vì đã đợi được đến ngày cậu coi tớ là người “đủ tin cậy” để chia sẻ những chuyện giấu kín trong lòng.

– Nghe bà tớ kể, mẹ đang ở cùng người khác… một người không phải ba tớ.

– Tớ nghĩ mẹ phải yêu ba nhiều lắm, nên sau khi ba mất mới đau lòng bỏ lại tớ mà đi như thế. Hóa ra… tình yêu đối với mẹ cũng như một đồ vật có thể dễ dàng thay thế. Tớ… tớ không thể chấp nhận chuyện đó!

Nước mắt cậu rớt xuống đất, còn nỗi buồn rớt vào tim tớ. Cánh tay ngường ngượng đặt lên bờ vai mảnh mai, vụng về an ủi cậu.

– Kem nhớ mẹ rất nhiều đúng không?

– Ừ…

– Như vậy đi… Mẹ tớ cũng thương Kem lắm. Nếu muốn cậu cứ việc gọi mẹ tớ là… mẹ.

Tớ cúi xuống nhìn cậu, bỏ mặc cây kem trên tay tan chảy những mộng ước chưa thành. Nếu lúc đó cậu có thể ngắm nhìn thế giới qua đôi mắt tớ, cậu sẽ trông thấy một thiên thần nhỏ đang bối rối gạt nước mắt, gieo vào trái tim ai vô số ảo ảnh rời rạc mông lung. Ngại ngùng trên thảm lá khô dưới chân, cứ thế lạo xạo, lạo xạo…

– Nguyên hiểu điều đó có nghĩa là gì không?

– Nghĩa là gì?

– Nghĩa là…

– Là… Thôi không nói với cậu nữa. Ngốc quá!

Rồi cậu vụt đi như một cơn gió, nhẹ lướt qua trái tim rung rinh hẵng còn bỡ ngỡ. Tất cả những gì tớ có thể nhớ là bóng lưng vội vã của cậu, và tiếng ai đó khe khẽ thì thầm: “Chạy chậm thôi Kem, chờ tớ với!”.

Năm ấy tớ tròn mười bốn, bắt đầu nghĩ về hai chữ “ước mơ”, về con người tớ muốn trở thành với một thái độ hoàn toàn nghiêm túc. Và vô tình tớ nhận ra, “ước mơ” cũng giống như nỗi sợ hãi mơ hồ thưở chúng ta thơ bé. Vẫn là con đường vòng xa tít tắp đó, không biết sẽ dẫn lối về đâu, cũng chẳng rõ điều gì đang chờ đợi mình phía cuối con đường. Nếu đích đến là xa cách, tớ chẳng thà không bao giờ dấn thân, tình nguyện gói gọn thế giới của mình trong thị trấn bé nhỏ này, gần bên cạnh cậu…

Và không cần phải đợi đến một sáng cuối thu dịu dàng nắng nhạt, tớ mới phát hiện trái tim mình đã trở nên quá đỗi chật hẹp, chỉ đủ chỗ cho duy nhất cậu thôi. Đó cũng là ngày tớ tìm thấy mình cầm trên tay một cuốn sách về tình yêu, say sưa lật giở từng trang giấy trong lúc đợi cậu sau giờ tan trường…

Trang thứ nhất: Mẹ tớ vẫn thường xuyên nhắc tới cậu, hỏi cậu sao dạo này không sang nhà chơi. Mẹ tớ thương cậu nhiều lắm, biết không cô bé? Người lớn luôn đưa ra những lựa chọn mà trẻ con chúng mình không cách nào hiểu được. Nhưng tin tớ đi. Không người mẹ nào muốn xa con mình cả. Dù sớm hay muộn, mẹ cậu nhất định sẽ trở về.

Trang thứ hai:

“Nguyên làm gì nhìn Kem kỹ thế?”

“Hôm nay Kem nghỉ học. Bạn nào giúp Kem trực nhật nào?”

“Nguyên cô ơi! Nguyên nó thích Kem lắm…”

“Linh tinh nào, ai thích ai hả?”

“Thích rồi hả? Thích thì nói đi!”

“Không nói kẻo sau này hối hận không kịp…”

“Nói đi! Chần chừ gì nữa hả Nguyên?”

Tớ mỉm cười khi nghĩ đến đám bạn học. Không hiểu sao chúng nó biết được bí mật của tớ. Có lẽ khi thích một người, từng cử chỉ, lời nói, ánh mắt đều không thể che dấu những yêu thương hiện hữu trong tim. Lũ nhóc tuổi mới đếm quá đôi bàn tay một chút đã bày đặt gán ghép, trong khi câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy vẫn lơ lửng trên đầu. “Yêu là gì?”. Kẻ trong cuộc như chúng ta còn mơ hồ, người ngoài cuộc càng không thể hiểu. Nhưng tớ luôn cảm giác đáp án có liên quan đến cậu. Rất nhiều, rất nhiều…

Trang thứ ba: Tớ nhớ ra rồi. Chúng ta gặp nhau lần đầu tiên vào mùa đông. Cậu đem cho con Milu một tấm chăn mỏng và quấn lên người nó, nụ cười thánh thiện hệt như một thiên thần. Đâu phải cứ mùa đông là lạnh lẽo cậu nhỉ? Mùa đông của tớ là sự ấm áp, vì tớ sinh ra vào mùa đông và gặp cậu vào mùa đông. Sau này nếu có thể, tớ muốn nắm chặt bàn tay cậu đi hết tất cả những mùa đông còn lại. Ôi… Rõ ràng tớ đang mơ mộng, nào phải đọc sách đâu.

Trang thứ… Tớ không thể tiếp tục đọc nữa, khi thu vào mắt là hình ảnh cậu khoác tay chàng trai đó. Hai người chân chung nhịp bước thẹn thùng, đôi bờ vai sát gần khẽ chạm, thấy nụ cười tươi như hoa nở trên môi cậu, tan vào nắng cuối thu mơ màng. Nụ cười ấy khác hẳn với tất cả những nụ cười trước kia, khi cậu ở bên tớ…

– Nguyên! – Tớ vẫn giả bộ chăm chú đọc sách.

– Giới thiệu với cậu, đây là bạn Kem!

– Ừm… thế à?

Kiếm vội một lý do vụng về hòng trốn đi thật nhanh. Tớ giấu mình sau một bờ tường rêu phong nơi góc đường, để mặc hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Thì ra “yêu” có hình thù như vậy, cuối cùng cũng chỉ là mơ mộng trượt khẽ qua kẽ tay, tựa những bông hoa nắng rơi rụng vào một chiều gió heo may đủ mạnh.

Hôm đó, tớ đã chạy đến tận cùng con đường vòng dẫn khỏi thị trấn, và nhận ra ngoài kia là một thế giới khác thật rộng lớn. Quên mất cô gái của tớ đã trưởng thành rồi, đến lúc cần có một khoảng trời của riêng. Tớ cũng phải dần quen với thực tế mình không còn là người bạn duy nhất của cậu, thậm chí thỉnh thoảng chúng ta sẽ bỏ quên người còn lại mà nhìn về hai hướng khác nhau.

Một nỗi niềm bức bối vô cớ đè nặng lồng ngực. Cơn gió se se chạm khẽ da thịt, báo hiệu một mùa đông lạnh lẽo tê tái sắp về. Tớ lặng lẽ lật lại trang sách lúc trước còn đọc dở, gượng cười lẩm nhẩm một trích dẫn khá hay: “Ngày bạn biết yêu một người, bầu trời xanh màu xanh rất khác”. Ngốc nghếch ngước mắt lên trời kiểm chứng…

Đúng là khác thật! Khác đến nỗi biến thành màu xám mất rồi.

Chúng ta

Tớ luôn thắc mắc: “Thời gian làm bằng chất liệu gì mà trôi nhanh thế?”. Là do guồng quay cuộc sống vốn dĩ phải hối hả, hoặc có lẽ từ khi tớ cố tình tránh mặt cậu, mọi khái niệm về thời gian và màu sắc đều không tồn tại nữa. Tiếng trống trường hôm nay sao thân thương hơn hôm qua, lại đủ sức níu giữ bước chân những cô cậu học sinh lười biếng nhất. Chẳng ai ùa về thật nhanh như mọi khi…

Các cô gái không ngừng ghé tai thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng trao nhau những cái ôm ấm áp. Lũ con trai nán lại chơi trò ném bóng nước, nghịch đến độ quần áo tóc tai ướt nhèm, nhạt nhòa cả nét phấn trắng nghiêng nghiêng trên khung bảng…

Buổi học cuối cùng.

Tớ nín thở ngắm nhìn cậu từ khoảng cách rất xa, tay mân mê chiếc thước kẻ cho bớt phần trống trải. Lần đầu tiên trông thấy cậu ngồi bên khung cửa sổ ngập nắng, với đôi mắt đã thôi biết buồn. Từ ngày quen “người bạn mới” đó, dường như cậu cười nhiều hơn. Những cuộc gặp gỡ giữa chúng ta cũng theo đó thưa dần, có chăng chỉ sót lại đôi lần lướt qua nhau ngoài hành lang lớp học. Ánh mắt vội vã giao nhau, bước chân vội vã ngược về hai hướng…

Trẻ con lạ lắm cậu ạ, khi còn nhỏ muốn lớn thật nhanh, lớn lên rồi lại khao khát bé lại để được ở bên bạn bè mãi mãi. Suốt tuần qua tớ bận rộn với chồng lưu bút đám bạn gửi gắm. Gắng sức viết bằng nét chữ đẹp nhất có thể, và luôn kết thúc bằng câu: “Thi tốt nhé! Chúc cậu thành công trên con đường phía trước”, dù chẳng rõ “con đường phía trước” có hình thù thế nào…

Cầm trên tay cuốn lưu bút đương viết dở dang, tưởng tượng nhiều năm sau khi nếp gấp thời gian đã in hằn trên khuôn trán. Trong lòng tớ bỗng khơi gợi một mong ước xa xôi: Tới ngày đó, cậu vẫn ở bên tớ như thế này nhé. Không nhất thiết phải thích, hoặc yêu tớ, chỉ cần ở bên cạnh tớ thôi.

– Nguyên! Ký áo cho tao! – Một bàn tay khẽ đặt lên vai làm toàn thân giật nảy.

– Tao nữa. – Và rất nhiều bàn tay khác…

– Ừ thì ký!

Tớ mỉm cười nhìn chiếc áo đồng phục chi chít nét bút của một người bạn. Những mảng màu ký ức sống động trôi nhẹ qua tim. Mới ngày nào chúng ta còn là hai đứa trẻ giận hờn vì vài lý do vụn vặt, thế mà chớp mắt đã đến ngày nói với nhau một tiếng tạm biệt cũng cảm giác khó khăn. Những con đường tình cờ giao cắt, rẽ lối rồi trở về, hoặc mãi mãi chia xa. Không ai biết trước, nên chỉ có thể hy vọng…

Tớ không chịu đựng được thêm nữa, thu hết can đảm tiến về phía cậu.

– Kem! Ký áo cho Nguyên nhé!

Cậu thoáng ngại ngùng, hẳn bởi lâu rồi chúng ta không nói chuyện.

– Ừ! Muốn Kem ký vào chỗ nào?

– Ký lên trái tim Nguyên này.

Tớ vừa nói vừa chỉ tay vào bên ngực trái. Khuôn mặt cậu ửng hồng e thẹn, không nói không rằng đưa bút viết lên một dòng chữ rồi ký tên. Lời nhắn nhủ đó, rất lâu về sau tớ mới dám đọc. Và có lẽ cậu cũng hiểu tại sao lại là ngực trái, nên lặng thinh chẳng hỏi tớ câu nào. Là ngực trái, vì tớ muốn ghi nhớ cậu trong tim mãi mãi, mặc sau này cậu có ở bên ai.

Nhớ… là quyền của tớ. Cậu không cấm được đâu!

Nhưng thay vì cấm đoán, cậu chọn cách biến mất khỏi thế giới của tớ không một lời giải thích. Tớ gọi điện cậu không nghe, nhắn tin cũng chẳng buồn trả lời. Tớ cứ nghĩ tất cả thế là hết rồi, và chúng ta cứ thế nhẹ nhàng bước ra khỏi cuộc sống của nhau thôi. Nhưng cũng giống như năm đó khi ai đó giận ai, cậu xuất hiện đúng lúc tia hy vọng cuối cùng vừa tắt ngấm, nắm chặt tay và kéo tớ đi.

– Nhớ không? Cậu nợ tớ một lần rước đèn quanh thị trấn.

– Rước đèn? Hôm nay là Trung Thu sao?

– Ừ.

– Nhưng tớ có thấy chiếc đèn ông sao nào đâu?

– Không cần đèn ông sao, đi dạo cùng Kem một vòng là được rồi.

Chỉ “một vòng” nhưng đi mãi tận hoàng hôn chưa hết. Tớ và cậu lặng lẽ sánh bước bên nhau, lặng im không nói một câu. Có lẽ vì con đường dưới chân chúng ta là một vòng tròn, nên chẳng thể phân biệt được đâu là kết thúc, đâu là khởi đầu cậu nhỉ. Từng mái nhà, bờ tường, và cả ngôi trường cấp hai của chúng ta, đâu đâu cũng in dấu những kỉ niệm khó phai về một thời mộng mơ khờ dại.

Bước chân hơi khựng lại, tớ thảng thốt nhận ra cỏ lau từ lúc nào đã mọc kín bãi đất trống nơi trước kia là tiệm tạp hóa. Những ngọn lau trắng muốt khẽ đung đưa theo gió, đổ dài trên đất bóng chiều ngả nghiêng. Chợt cậu kiễng chân đặt lên má tớ nụ hôn rất khẽ, sau đó chạy vụt đi. Tớ đuổi theo cậu nhưng không kịp, đuổi mãi tới con đường vòng dẫn khỏi thị trấn thì kiệt sức gục xuống, bất lực nhìn bóng lưng thân thuộc khuất dần về phía cuối hoàng hôn.

Lời tạm biệt, đôi khi không cần phải nói ra, vì bản thân chia xa, đã là tạm biệt.

Vẫn chỉ mình tớ

Thỉnh thoảng tớ vẫn ghé qua nhà cậu, một mình ngẩn ngơ đứng nhìn cánh cổng sắt khép kín im lìm. Khung cửa sổ nơi cậu thường ngồi đó, giờ trống vắng lạnh lẽo, chẳng còn lại gì ngoài lớp bụi thời gian đậm màu theo năm tháng. Cuộc sống của tớ từ khi lên cấp ba trôi đi theo một quy luật bất biến nhàm chán, hoặc vì thiếu cậu nên chuỗi ngày tươi sáng đã tự động rời đi.

“Thích cậu”, vào lúc tớ muốn nói nhất lại không biết nói với ai. “Thích cậu”, chưa bao giờ là dối lòng, nhưng cũng chẳng được mấy lần thành thật với bản thân. “Thích cậu”, nhiều lúc chỉ là thích một ảo ảnh không thể chạm tới, khi tất cả những gì cậu để lại cho tớ là nét mực in trên ngực áo trắng phau và bức thư kẹp vội giữa trang lưu bút.

Tớ đang ngồi bên con Milu trong một chiều lộng gió, tay trái cấm áo, tay phải mang thư, muốn mở ra đọc nhưng lại sợ có thứ gì từ bên trong “chui” ra khiến trái tim thổn thức.

– Mày bảo tao có nên mở ra xem một chút không? – Tớ quay sang nói với con Milu đang nằm thật ngoan.

– Phản đối thì sủa vài tiếng đi. – Con Milu không sủa, chỉ phe phẩy cái đuôi.

– Im lặng là đồng ý rồi nhé?

Ngày… tháng… năm…

Gửi Nguyên, người bạn thân nhất của tớ.

Con trai gì mà dễ dàng bỏ cuộc thế hả? Tớ mới khoác tay người ta có một cái, thế mà không thèm nhìn mặt nhau cả năm trời. Thích tớ thì phải nói chứ, không nói tớ làm sao biết cậu nghĩ gì. Dù sao tớ cũng là con gái mà…

Cậu biết không, mẹ tớ trở về rồi. Mẹ bảo muốn dẫn tớ theo, bù đắp cho tớ những tổn thương trong quá khứ. Tớ hạnh phúc lắm, nhưng cứ nghĩ đến việc phải xa cậu, nước mắt lại vô thức chảy dài. Tin tớ nhé, tớ không hề muốn lựa chọn giữa mẹ và cậu đâu.

Mẹ bảo nơi đó xa lắm, nhưng tớ tin sẽ chẳng đủ xa để tớ quên đi những chiều xách cặp đi bên cậu, hoặc ngồi sau yên xe níu chặt vạt áo cậu. Cảm giác đó đặc biệt lắm, cảm giác thế giới chỉ có tớ, cậu, và những tia nắng dịu dàng…

Có những lời chưa bao giờ nói ra, nhưng tớ tin cả hai chúng ta đều hiểu. Tớ thích cậu nhiều lắm chàng trai ạ, ngay từ khoảnh khắc cậu tặng tớ chiếc kẹo mút đầu tiên. Nhưng cũng chính vì vậy, tớ chọn cách đẩy cậu ra xa, ngốc nghếch cho rằng nếu cậu ghét tớ nhiều một chút, lời tạm biệt sẽ trở nên dễ dàng hơn.

Cậu bạn ngốc! Tớ đã viết hẳn lên “trái tim” cậu rồi đấy. Tớ thừa biết cậu còn chưa đọc đâu, nên nhắc lại lần nữa cho cậu nhớ…

Đừng quên tớ nhé! Không nhất thiết phải thích, hoặc yêu tớ, chỉ cần không quên tớ thôi. Dành một góc nhỏ bé trong trái tim bé nhỏ của cậu, thỉnh thoảng nhớ đến tớ là đủ rồi.

Hứa với tớ nhé, Nguyên?

Tớ rảo bước về phía cuối con đường, chân ngập ngừng dừng trên vạch ngăn cách. Những tia nắng cuối ngày lơ lửng trên không trung, rớt xuống vạt áo hoen màu kỷ niệm. Tớ nhìn thấy mình đi bên cạnh cậu, thưở chúng ta còn là hai đứa trẻ mắt chưa vương buồn. Bất chợt, cậu vụt lên phía trước một đoạn xa, ngoảnh lại nhìn tớ cùng nụ cười trên môi ấm áp. Những ngọn lau trong thị trấn có phải vì nụ cười ấy mà đồng loạt nở bung, thả sắc trắng buông lơi theo gió…

Hứa với tớ nhé, Nguyên?

Ừ! Tớ hứa cô bé ạ. Sẽ không bao giờ quên cậu đâu.

Một góc trái tim tớ, mãi mãi để dành tặng cậu.



Bình luận

0 bình luận
Video mới nhất
Các cặp đôi chắc hẳn sẽ gặp những trở ngại trong việc chuẩn bị cho đám cưới, hãy tham khảo 11 việc dưới đây để giúp ngày trọng đại của hai bạn trở nên hoàn hảo hơn.

Blog mới nhất

Bạn có nội dung cần chia sẻ?      Viết blog
Ứng dụng giúp ngày cưới của bạn thêm hoàn hảo
Đăng ký nhận bản tin hàng tuần
Đăng ký email để nhận những thông tin hữu ích và dành riêng cho bạn.
Lập kế hoạch
Công cụ Lập kế hoạch trong mục Ứng dụng cưới trên Marry.vn là công cụ toàn diện, tập hợp tất cả những công việc mà bạn cần phải thực hiện cho quá trình chuẩn bị đám cưới.
Tính toán ngân sách
Công cụ Tính toán ngân sách sẽ giúp theo dõi phần tiền mà bạn dự tính chi dùng trong đám cưới của mình.
Quản lý khách mời
Công cụ Quản lý khách mời của Marry là cách đơn giản nhất giúp bạn tổ chức và theo dõi số lượng khách mời tham dự đám cưới.
Lựa chọn yêu thích
Để những ý tưởng cưới không trôi đi, để đưa ra quyết định cuối cùng mà không còn gì phải luyến tiếc, bạn chỉ cần lưu tất cả lại trong bảng Lựa chọn yêu thích trên Marry.
Khuyến mãi cưới mới nhất
Từ khóa được quan tâm nhất