Có trái tim lặng lẽ riêng mình một nỗi nhớ, hát riêng mình một bản tình ca buồn của những mùa lạnh ngày xưa.

Bên lò than hồng của quán ngô nướng vỉa hè, đôi trai gái ngồi đan tay, trao nhau hơi ấm, cùng hít hà, thưởng thức cái vị bùi bùi dẻo thơm của từng bắp ngô nếp. Lời trao lời, từng câu chuyện hỏi han cứ thế xua đi giá rét.

Lặng nghe chị bán hàng kể về nỗi cơ cực của những năm tháng tuổi trẻ, bị một gã Sở Khanh vờ hứa về đám cưới, nên trót dại có bầu rồi bất đắc dĩ phải làm mẹ đơn thân. Nhưng lời lãi trong cuộc đời với chị, mãi mãi vẫn là một cậu con trai ngây thơ chớm lên ba đang nương nhờ ông bà ngoại, hàng ngày đã biết hỏi mẹ ơi có lạnh không trong cuộc điện thoại từ phương xa.

Quá trà bên hồ Thiền Quang chẳng vì gió về mà vắng khách. Đôi lứa yêu nhau vẫn hẹn nhau cạnh hồ, gọi vài cốc trà nóng, một đĩa hạt hướng dương rồi cứ thế nép sát vào nhau, bình yên nghe thời gian khẽ khàng bước qua.

Lặng lẽ bên nhau để hiểu một điều, hạnh phúc chẳng có chi là quá xa vời, tình yêu chẳng có chi là cao sang, khó với. Gió về là thành Đông, bên nhau là thành yêu, chỉ thế thôi, phải không?

Chạy xe trên những con phố dài một mình, ngồi quán quen một mình, gắp thức ăn một mình, nhâm nhi ly café một mình và nhớ nhung ai đó cũng chỉ một mình. Một mình đơn côi giữa những cặp đôi dìu dặt, âu yếm, nói cười rộn rã. Bất giác có đôi môi bỗng khẽ mỉm cười thấy mình trong những xa xôi ngày hôm qua.

Dĩ vãng nhiệm mầu lung linh cứ đôi chốc lại hiện về vẹn nguyên giữa mùa đông. Nhớ đến da diết, lời người từng nửa đùa nửa thật: “Em đừng mong chạy trốn khỏi anh. Vì dù em có đi đến tận góc trời nào, anh nhất định cũng sẽ tìm thấy em”. Nhưng sao chỉ tha thiết đứng yên đợi chờ ở nơi đây thôi mà mãi hoài người vẫn không thấy, vẫn chưa từng ngoái lại lấy một lần.

Chót lưỡi đầu môi có gì thật thà hơn thế nữa. Để rồi một, hai, ba, bốn mùa gió lạnh lùa qua thân gầy buốt giá, chỉ biết riêng ta tay này với lấy vai kia tự ấp ôm, sưởi ấm cho mình.

Đông, hóa ra lại chỉ khiến những người lẻ cặp lẻ đôi thấy cô đơn hơn mà thôi, người có biết không?

 

(Linh Lam)