Khi yêu là trăm ngàn nỗi sầu, đã biết vậy sao còn tìm đến nhau? Càng muốn lấp chôn lại càng in sâu, càng muốn quên lòng lại cứ nhắc mãi. Từng chút một điều gì cũng gợi nhớ, gợi thương, gợi kỉ niệm về những nơi đã qua những việc đã làm.

Đừng thả nỗi nhớ tự do, nó sẽ dạt về nơi mà nó muốn, giữa mênh mông phố thì đông, đường thì dài, thời gian gấp, không gian rộng, biết đi đâu để gom lại đủ đầy. Đừng đem nỗi nhớ ra làm liều thuốc chống quên, khi cảm xúc về nhau trở thành quá quen thuộc cũng có nghĩa là khi ấy với ta ngưới đó không còn đặc biệt nữa. Đừng đem nỗi nhớ của quá khứ để áp lên tình yêu của hiện tại vì mỗi chàng trai sẽ là một nỗi nhớ rất riêng và không giống ai cả

Hãy cứ sử dụng nỗi nhớ như một liều thuốc giúp bạn mỉm cười khi nghĩ đến, nếu như nhớ đến một chàng trai lại có thể khiến bạn mỉm cười sau bao mệt mỏi của cuộc sống ồn ã có khi lại là một điều tốt

Nỗi như mỏng manh nhưng có sức mạnh lớn lao như vậy, nỗi nhớ bay xa, nỗi nhớ như khói thuốc lá khẽ chạm là tan, đặt tên là biến mất. Quẩn quanh trong tâm tưởng của mọi cô gái nhỏ đã từng được yêu thương.

Thỉnh thoảng trong những khoảnh khắc rảnh rỗi tôi cho phép bản thân mình nhớ một chút, chẳng phải đích danh một chàng trai nào cả chỉ là tiếc thời gian đã trôi qua, chợt thấy khá nhiều chàng trai đã đi ngang qua cuộc đời mình, gửi lại nhau một chút yêu nhàn nhạt rồi đi, vì đâu ai giữ vin cớ gì ở lại? không phải vì mình không thích họ chỉ là vì bản thân mình khi gặp người ta đã chẳng tin vào yêu thương nữa nên thôi đành để người bước qua.

Định mệnh xô anh đến bên đời.

Cứ thế thôi, yêu thương trôi, bao cơ hội để yêu mất.

Nhớ lại những tháng ngày cô đơn trên con đường dài bỗng thấy rằng cuộc đời mình cũng đôi lần lắm lúc cần một chàng trai.