Trong nhà, người thường xuyên nấu ăn chắc chắn là vợ, nhưng người nấu ăn ngon chắc chắn là chồng.

Về sự chung thủy: Vợ càng yêu chồng thì chồng càng chung thủy; chồng càng yêu vợ thì vợ càng không chung thủy.

Về tiêu tiền: Vợ thường tiêu tiền vào việc làm đẹp (thẩm mỹ viện, giày dép, quần áo…); chồng thường tiêu tiền vào các thứ dễ gây nghiện (thuốc lá, rượu bia, cờ bạc và cả… gái).

Về đi chợ: Vợ thường không biết phải mua gì ngon khi đến chợ; chồng đi chợ thấy gì mua đấy.

Về sự trưởng thành: Chồng càng được vợ yêu càng trưởng thành, vợ càng được chồng nuông chiều càng trẻ con.

Về lời nói: Giữa hai vợ chồng ai là người nói nhiều hơn thì lời nói của người đó càng không có trọng lượng.

Về sự tổn thương: Bên nào bỏ ra công sức nhiều hơn sẽ càng bị tổn thương nhiều hơn khi chia tay.

Về sự than phiền: Người thường xuyên than phiền, phàn nàn là vợ; ngược lại chồng thường xuyên bị than phiền.

Về làm việc nhà: Trong mắt chồng, trong nhà chẳng có việc gì để làm; ngược lại vợ lại luôn thấy ở nhà lúc nào cũng làm không hết việc.

Về ăn mặc: Đàn ông chỉ có những bộ quần áo mặc vừa người chứ không có quần áo hợp thời trang; phụ nữ chỉ có những bộ quần áo hợp thời trang chứ không vừa người.

Đó chính là sự bù trừ để hôn nhân ngọt ngào và thi vị hơn…

Về rửa bát: Vợ rửa thì bát dễ sạch, chồng rửa thì bát dễ vỡ.

Về sự tán gẫu: Vợ càng tán gẫu càng hăng, càng có sức sống; chồng càng tán càng ít lời.

Về việc ra khỏi nhà: Vợ là người vội vã ra khỏi nhà nhất cũng là người thường ra khỏi nhà sau cùng.

Định luật về nhà: Vợ vừa ra khỏi nhà đã muốn trở về nhà, chồng hễ ra khỏi nhà là không muốn về nhà; một khi vợ không muốn về nhà, chồng sẽ vội vã về nhà; một khi chồng không muốn về nhà thì sớm muộn vợ cũng đi khỏi nhà.

Về sự tranh cãi: Bên nào gây sự cãi nhau vô cớ thì tranh cãi càng dữ.

Về sự trêu chọc: Vợ chồng yêu nhau thì sự trêu chọc sẽ trở thành sự hài hước; ngược lại sẽ trở thành một cuộc chiến.