– Em ăn bánh canh có xương hay bình thường?
– Em ăn bình thường, anh ăn có xương đi cho ngon.
– Thôi để anh ăn bình thường cho. 
– Hông! Để em ăn tô bình thường.
– Kệ kêu chút tính nha.

Anh chàng kêu 1 tô bình thường, 1 có xương (có xương mắc hơn 10k). Nhường qua lại một hồi cô gái ăn tô có xương.

– Em uống nước mía không? Anh kêu.
– Anh cũng uống nước mía luôn nha.
– Thôi anh không khát, kêu cho em thôi.

Cô nàng xụ mặt. 

– Đó, cứ vậy hông đó. Nay sinh nhật anh mà mình chơi sang một bữa đi. Từ tối giờ đi ăn uống gì anh cũng nhường em không hà.
– Anh không khát thiệt mà.
– Giờ uống hông? Anh hổng uống em nhịn luôn.
– Rồi rồi uống.
…..

– Cho anh cục nè (cục xương thịt to, 1 tô có 2 cục).
– Thôi em ăn đi. Anh không ăn.
– Mệt anh ghê, em ăn hổng hết. Ăn đi cho mập, ốm nhôm thấy ghê.Hihi!
…..

– Em ăn cua nè.
….
– Anh ăn chả cá hông. Cho anh nè.

Hai người chia đồ ăn qua lại, chẳng để ý đến kế bên, mình gato cực điểm với tình cảm của họ. Cứ nghĩ hai đứa này hơi điên, thôi kêu mẹ 2 tô có xương, 2 ly nc mía đi khỏi phải nhường qua nhường lại giận dỗi. NHƯNG….

– Nãy giờ sài nhiêu rồi anh?
– Hình như hai trăm mấy.
– Chút đi ăn kem hông? Em còn tiền nè. Sinh nhật anh mà chơi tới bến luôn đi hihi.
– Rồi rồi.
– Anh còn nhiêu tiền?
– Ba trăm rưỡi.
– Sao ít vậy? Bữa chủ nhật anh mới lãnh lương mà.
– Uh nhưng phải chừa tiền đóng tiền học cho em nữa.
– Mệt anh ghê. Lấy tiền ra sài đi, cuối tháng em cũng lãnh lương mà.
– Để tiền đó đóng tiền nhà của em với đi chợ mua đồ ăn.
– Anh còn ba trăm mấy đủ sài hông? Chút em chia anh 200 nha hihi.
– Đủ. Em để sài đi. 
– Hứ!Tối ngày cứ vậy hoài. Ghét!
…..

Họ lại tiếp tục ăn, chàng trai vẫn nhẹ nhàng trò chuyện với cô gái, lau mồ hôi, chia đồ ăn cho nhau.

Mình ăn xong trước khá lâu, im lặng đứng dậy đi lại gần cô chủ tính tiền cả ba tô và 2 ly nước mía rồi lên xe đi.
Trời SG vẫn mưa nhẹ, chạy xe đến quán caffe quen, vẫn mĩm cười cho đến giờ. Tất nhiên mình cũng chẳng nhiều tiền gì…nhưng…sinh nhật anh chàng ấy mà, chơi sang một bữa. Cảm ơn…vì mình được thấy chính mình của ngày đó .

Theo Nguyễn Mon.